Màn đêm bao phủ không gian tĩnh mịch quanh hắn, hắn nghĩ về cuộc
đời, nghĩ về mình, nghĩ về cuộc sống bộn bề lo toan cơm áo gạo tiền mà
hắn và bao nhiêu người khác vẫn đang cố chạy theo để tìm những gì mà mai
đây rồi sẽ tan biến, thở phào một chút, lắc đầu, hắn thấy sao mọi thứ
rối rắm quá... hắn nghĩ về người ấy, người đã có lần tay trong tay cùng
hắn qua những con đường khi trời mưa... Ngày đó với hắn là cả một khoảng
trời mơ mộng, ngày đó hắn thấy hạnh phúc lấp lánh khi hắn gần lắm những
yêu thương, và cũng ngày đó hắn đành buông tay để người ta ra đi về nơi
bến đỗ thật sự mà người ta đã chọn cho riêng mình... Không biết người
ta giờ làm gì nhỉ? Có lẽ giờ này người ta đang gửi yêu thương theo gió
về nơi nào đó xa lắm, một chút cảm xúc nghẹn đắng dâng lên trong lòng,
ai đó đã không sai khi nói rằng: "Cuộc đời là những sự lựa chọn!", và
người ta đã lựa chọn con đường ấy, con đường mà hắn đã gặp người ta ở
điểm giao nhau để rồi mỗi người tiếp tục hướng đi của riêng mình. Phía
cuối con đường người ta đi đang có một người đang chờ đợi, còn phía cuối
con đường hắn đi có ai chờ đợi hắn không, hắn cũng không biết, hắn chỉ
biết bước đôi chân lang thang đi mãi để rồi phó mặc cho ông trời định
đoạt, hắn mất niềm tin ở cuộc đời, mất niềm tin ở lòng người... và hắn
cứ thế bước đi mãi, đi mãi...Ai đó đã nói con người sinh ra là đã được định sẵn, đó là định mệnh của cuộc đời, hắn tự hỏi định mệnh của hắn là gì? nếu như định mệnh đã cho hắn gặp người ta, sao lại không thể để hắn giữ người ta ở lại, dẫu biết hạnh phúc nào cũng được xây đắp từ trong khổ đau và nước mắt, vẫn biết sẽ có những tình yêu sẽ qua đi, vẫn biết sẽ có tình yêu đơm hoa kết trái, nhưng sao định mệnh kia lại bắt hắn phải lận đận dở dang... hắn sẽ hỏi ai những câu hỏi ấy và cho đến khi nào ai sẽ trả lời, ai sẽ cho hắn niềm tin hắn cũng không biết nữa, bất chợt hắn thấy mình giống như người trong một câu thơ mà ai đó vẫn thường ví von: "người ra đi đầu không ngoảnh lại, sau lưng thềm nắng lá rụng rơi đầy..." Ừh, thì hắn sẽ cứ bước tiếp, bước mãi, bước đi đến khi nào... và phía cuối con đường kia sẽ là những bông hoa, là bến bờ hạnh phúc hay là những giọt nước mắt, hắn sẽ phải tự đi tìm...
Một chút cảm giác cô đơn, một tâm hồn lạnh lẽo, một con người trống vắng, một không gian lặng yên, một bóng hình xa mãi...
----------------------------------------------------------------
vinhquanga3


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét