chào các bạn đến với blogger kimu Chúc các bạn có một năm mới an khang thịnh vượng,và có một ngày thật vui vẻ!

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Nếu như ngày đó...


Anh và em gặp nhau thật tình cờ, có lẽ những sự tình cờ luôn là một phần của cuộc sống, mối tình của chúng mình thật là đẹp, vậy mà em bảo: “Chúng ta có quá nhiều điểm chung, nên không thể đến được với nhau!” Em có thấy lí do đó ngược đời không?  Chúng mình sinh ra ở hai vùng đất khác nhau, miền Trung nắng gió, vất vả đã hun đúc cho anh sự chịu thương chịu khó, em được sinh ra nơi mảnh đất tận cùng của tổ quốc, và em cũng hiền hòa sáng trong như chính mảnh đất ấy. Cùng là sinh viên nghèo, xa nhà, gặp nhau giữa sài gòn nhộn nhịp, chung 1 đãy nhà trọ, anh và em có quá nhiều yếu tố để có thể đồng cảm với nhau.

Em biết không, anh vẫn luôn tự hào về tình yêu tuyệt đẹp của chúng mình, em còn nhớ những  buổi chiều vội vã đi làm thêm, 2 đứa chia nhau gói mì ăn liền trong tiếng cười khúc khích, em có nhớ những lúc chúng mình đèo nhau trên chiếc xe đạp cà tàng, ra tận ngoại ô ngắm hoàng hôn, có thể anh ăn nói không có duyên nhưng anh luôn biết cách chăm sóc cho tình yêu của mình, bao giờ đi làm về anh cũng tặng em đóa hoa tươi thắm cùng câu chúc: “Bé yêu chóng lớn nhé!” Em thường mỉm cười, anh nhìn thấy hạnh phúc lấp lánh trong mắt em, trong dằn vặt của những lãng quên.

Em còn nhớ những đêm trăng đẹp lung linh của chúng mình, hai đứa nắm tay nhau đi chân trần trên cỏ, thảm cỏ xanh ướt đẫm sương đêm đã trở thành nhân chứng cho một tình yêu trải lòng ra cùng đất trời cây cỏ, anh dạo đàn cho em làm thơ, đêm trăng ấy những vần thơ của em quyện chặt cùng tiếng đàn anh, vậy mà sao giờ này chúng ta lại lỡ nhịp trong nhau, lỗi tại anh hay lỗi tại em? Em đã về với vùng đất sinh ra em để tìm 1 công việc, 1 hạnh phúc mới, anh hằng đêm vẫn lang thang trên những con đường chúng mình thường qua, lòng anh không thôi mơ ước có 1 ngày anh gặp lại em trên chính con đường này.

Rồi anh chợt nghĩ, khi gặp lại nhau, anh và em sẽ biểu hiện tình cảm ra sao? Có thể em chỉ đứng im nhìn như thôi miên vào mắt anh, anh tiến lại phía em, ôm em thật chặt vào lòng và em sẽ khóc thật to. Nhưng cũng có thể em sẽ tỏ vẻ ngạc nhiên, sững sờ rồi chúng mình khách sáo hỏi thăm nhau và lặng lẽ đi, tình huống nào có khả năng xảy ra hơn em nhỉ? Tự nghĩ rồi anh lại tự cười một mình, anh thật ngốc phải không em, có lẽ chẳng phép màu nào để chúng mình gặp lại nhau, nhưng anh vẫn cứ ước vẫn cứ lang thang trên con đường đầy kỉ niệm, anh vẫn có niềm tin 1 ngày nào đó chúng ta lại gặp nhau, anh sẽ hỏi em: “Tại sao ta lại chia tay?” 


Em sẽ trả lời anh chứ, em thân yêu?...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

^ Lên đầu trang